Hiểu đúng về chiến thuật biển người của Trung Quốc vào năm 1979

Loading...

Những ngày qua, có rất nhiều bài viết về cuộc chiến bảo vệ biên giới của quân dân ta, chống lại quân bành trướng phương Bắc vào năm 1979, trong đó đề cấp rất nhiều đến chiến thuật “biển người” mà Trung Quốc đã áp dụng trong cuộc chiến này. Việc hiểu không đúng chiến thuật “biển người”, đặc biệt là sau khi cuộc chiến đã lùi xa 40 năm thực ra là lợi bất cập hại.

Quân đội Trung Quốc ở Triều Tiên – trên phim ảnh của phương Tây.

Nhìn lại lịch sử cuộc nội chiến Trung Quốc vào năm 1948, trong chiến dịch Hoài Hải, khi Hồng quân của Đảng Cộng sản tấn công quân đội Quốc Dân đảng, đã sử dụng chiến thuật tấn công với tên gọi “Infiltration and Shock” (thâm nhập và xung kích).

Hiểu một cách ngắn gọn, bộ binh tấn công không dàn hàng ngang mà tiến để làm mồi cho hỏa lực phòng thủ. Họ chia thành từng tổ 3 người (tổ tam tam), tiến cách nhau ở một khoảng cách khá thưa để tránh tổn thất. Khi mới xuất phát khỏi chiến hào, các tổ tam tam tiến công và dàn hàng ngang với khoảng cách rất thưa.

Sau đó, khi phát hiện các mũi tiến công nào có thể phát triển được thì các tổ này chuyển theo đội hình hàng dọc để tiến vào các điểm đó. Thậm chí khi gặp các điểm đột phá hẹp, họ sẽ vượt qua theo hàng một với một khoảng cách hợp lý để đảm bảo không bị thiệt hại lớn.

Ngay khi một tổ tam tam tiến công bị chặn lại vì hỏa lực, các tổ tam tam phía sau tổ bị chặn sẽ di chuyển qua các sườn và tìm cách tấn công bọc hậu điểm phòng thủ của đối phương.

Nói cho dễ hiểu là chia quân nhỏ ra, khi một nhánh quân bị chặn đánh thì các nhánh khác sẽ thừa cơ hội đó tìm ra cách khác để tấn công vào mục tiêu.

Đó cũng là lý do khiến lực lượng phòng thủ trong công sự có cảm giác bị tấn công khắp mọi hướng, với số lượng áp đảo và nhầm tưởng rằng đối phương dùng chiến thuật biển người, không tiếc mạng sống của binh sĩ.

Vậy câu hỏi đặt ra là nguồn gốc của chiến thuật xâm nhập và xung kích (Infiltration and Shock) đó là từ đâu? Tìm hiểu kỹ sẽ thấy hầu hết các tướng lĩnh cao cấp của Trung Quốc, dù thuộc Đảng Cộng sản hay Quốc dân đảng, đều học tại trường quân sự Hoàng Phố, hoặc làm việc với các chuyên gia nước ngoài trong thời đầu của Trung Hoa Dân Quốc. Các chuyên gia đó lại là các sỹ quan Đức loại giỏi nhất được Quốc Dân Đảng thuê về để giảng dạy. Lý do rất đơn giản là sau Thế Chiến 1, các sỹ quan này bị thất nghiệp ở Đức do quân đội bị buộc cắt giảm. Các sỹ quan Đức này lại là những người đầu tiên nghĩ ra chiến thuật xâm nhập và xung kích để đột phá các tuyến phòng ngự đối phương vào năm 1917-1918.

Đó là lý do mà người Trung Quốc đã học trực tiếp chiến thuật trên từ những người giỏi nhất thế giới. Trong đó có Bành Đức Hoài, phó tổng tư lệnh tối cao quân giải phóng nhân dân Trung Quốc, từng là tư lệnh tại cuộc chiến Triều và cũng một thời là sĩ quan dưới trướng Tưởng Giới Thạch, trước khi gia nhập Đảng cộng sản Trung Quốc.

Do đó, ông ấy làm việc trực tiếp với các cố vấn người Đức. Vì lý do này, mà trong chiến tranh Triều Tiên (1952-1953), chiến thuật xâm nhập và xung kích được sử dụng rất nhiều. Và sau đó quân giải phóng nhân dân Trung Quốc có 30 năm để nghiên cứu và hoàn thiện chiến thuật này. Năm 1979, họ sử dụng chiến thuật đó nhưng ở mức cao hơn hồi ở Triều Tiên, vì họ có sự yểm trợ rất mạnh của pháo binh và xe tăng.

Ảnh chụp một cuộc tấn công thật. Trong ảnh, số lượng bộ binh tấn công ngọn đồi không quá một trung đội với các tổ tam tam tiến công theo thê đội (được khoanh đỏ). Tuy nhiên, vì phân bổ đều nên có cảm giác như cả quả đồi bị tràn ngập.

Việc nói nhiều về “chiến thuật biển người” mà quân bành trướng Trung Quốc đã áp dụng và thất bại thảm hại vào năm 1979 có thể khiến nhiều người bị lầm tưởng.

Thứ nhất, chúng ta sẽ hiểu sai về cuộc chiến ngắn nhưng thảm khốc xảy ra vào năm 1979. Sự thật quân đội Trung Quốc đã huy động gần 600.000 người cho cuộc chiến này, gấp gần 10 lần so với lực lượng phòng thủ của quân dân ta ở biên giới. Thế nhưng, chiến thuật biển người chưa bao giờ được các tướng lĩnh TQ áp dụng như chúng ta vẫn lầm tưởng.

Thứ hai, các thế hệ trẻ sau này, những người chưa từng chứng kiến sự khủng khiếp của chiến tranh dễ nảy sinh tâm lý khinh thường. Xem nhẹ chiến tranh và xem thường đối thủ, đặc biệt là một quốc gia có nhiều dã tâm phía bắc chúng ta.

Và cuối cùng, Quân đội nhân dân Trung Quốc, một trong các đội quân mạnh nhất thế giới hiện nay. Hơn hết là so với thời điểm năm 1979, họ đã rút ra được nhiều bài học quân sự và khắc phục điểm yếu của mình, cả về chiến thuật lẫn trang bị. Và chắc chắn, họ sẽ không bao giờ chấp nhận một thất bại thảm hại như điều đã xảy ra vào 40 năm trước nữa.

Quân trang và “phụ kiện” của binh lính Trung Quốc đã chẳng hề thua kém các cường quốc quân sự hàng đầu thế giới.

Bao Anh Thai

Loading...